Chương 37 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Tuy không thể nhìn ra thay đổi biểu cảm của Mura, nhưng khoảng lặng ấy đủ khiến Cordis nhận ra mình vừa nói những lời thật ngớ ngẩn.

Chỉ vì Mura kéo cậu cùng nhảy xuống, không biết là do độ cao hay vì tiếp xúc cơ thể mà tim đập loạn, nên suốt cả đường đi Cordis bắt đầu suy nghĩ lung tung, hoài nghi bản thân có phải đã nảy sinh thiện cảm với anh hay không.

Đã vậy còn mở miệng hỏi thẳng Mura chuyện riêng tư, hành động liều lĩnh như thế thật chẳng cần thiết chút nào…!

Cordis xoắn não nghĩ cách chữa cháy. Tối qua trước khi ngủ cậu có lướt qua chủ đề nóng của khu vực thứ 8 trên Tinh Võng. Ngoài các đề tài như tinh thú, trò chơi chiến đấu, còn có chuyện về trùng đực, và cả mớ tin đồn quanh các quân đoàn của khu vực thứ 8.

Cậu vắt óc nghĩ ra một cái cớ hợp lý.

“À… là như thế này, tối qua tôi có xem một ít chủ đề thảo luận trên Tinh Võng, nói rằng hình như Tướng quân Frappel chưa từng xin hẹn hò với trùng đực bao giờ, nên tôi hơi tò mò không biết quân thư trong quân đoàn các anh thường thích Trùng Đực Các hạ hơn, hay ai cũng có gu riêng thôi.” Cordis cảm thấy cái cớ mình bịa ra thật gượng gạo, nói xong lại vội vàng vá thêm: “Từ lúc tôi xuất viện đến giờ vẫn luôn bận rộn, mấy chuyện thường thức xã hội thật sự biết rất ít…”

“Tôi tuyệt đối không có ý mạo phạm đâu!” Cordis nhìn thẳng vào mắt Mura, cố gắng thể hiện sự chân thành.

Biểu cảm của Mura thoáng trở nên kỳ lạ: “Cậu tò mò về Frappel à?”

Cordis xụ mặt, tự biết lý do mình đưa ra thật kém cỏi.

Cậu uể oải gật đầu, cố tỏ ra thành thật: “Ai mà chẳng hiếu kỳ về tướng quân, chuyện đời tư của trùng nổi tiếng lúc nào cũng khiến người ta bàn tán.”

Mura vẫn không lộ cảm xúc gì, chỉ im lặng thêm một lát rồi nói: “Không biết cậu có nhận ra thân phận thật của tôi không, tên đầy đủ của tôi là Frappel Mura Kupher.”

Cordis nghe xong thì như có tiếng sét đánh bên tai.

Xong rồi… Xong thật rồi…

Làm sao cậu lại có thể ngu ngốc đến mức hỏi câu đó chứ, càng nói càng sai, cứ như đang tự kích nổ mìn dưới chân mình!

“Về việc tôi chưa từng xin hẹn hò với Trùng Đực Các hạ,” Frappel không trách cậu, anh suy nghĩ rồi chậm rãi đáp: “Xin hẹn hò cần dùng điểm quân công — theo viện nghiên cứu của đế quốc thì mục đích là chọn lọc ra trùng cái có gen tốt nhất, để kết hợp cùng trùng đực hiếm để sinh ra đời sau chất lượng cao hơn. Tôi không đồng tình với quan điểm đó, vì thế tôi chưa từng nộp đơn xin hẹn hò.”

Cordis không ngờ sau chuỗi lời nói ngu ngốc của mình, Frappel chẳng những không tức giận mà còn nghiêm túc trả lời.

Hơn nữa, sau khi đã tiết lộ thân phận, anh vẫn bình thản đáp lại cậu — đúng là một trùng tốt.

Cordis càng thêm hối hận vì sự lỡ lời của mình.

“Trong quân đoàn, phần lớn quân thư vẫn thích Trùng Đực Các hạ, đó cũng là nguồn động lực chiến đấu của họ.” Frappel nói, giọng anh bình tĩnh, không tỏ ý kiến gì về việc yêu thích ai.

“Ừ, hình như đúng vậy.” Cordis nhớ đến Ike và Reuel. Tuy bọn họ là quân thư đóng ở căn cứ mặt đất, không có cơ hội tích lũy đủ điểm quân công, nhưng ngay lần đầu gặp, họ đã thể hiện rõ sự yêu thích đối với trùng đực.

Sau một thoáng im lặng, Cordis quyết định chỉ có thể thành thật: “Khi anh giúp tôi xuống phi toa, trông anh rất đẹp trai, rất có cảm giác an toàn. Ở chung hai ngày, chắc anh cũng biết đầu óc tôi không được nhanh nhạy lắm, cho nên… hỏi mấy chuyện xấu hổ với anh như vậy, thật ngại quá.”

Ô ô… Dù cậu có thật sự thích anh, thì kiểu biểu hiện thế này cũng đủ để đánh bay mọi cơ hội tìm bạn đời rồi QAQ.

Frappel hơi bất ngờ, rồi bật cười: “Đừng hạ thấp bản thân. Tay nghề nấu nướng của cậu chẳng kém gì các đầu bếp danh gia trùng tộc. Tôi nói rõ thân phận của mình, chỉ để cậu biết rằng — chỉ cần tôi còn chỉ huy quân đoàn Z11, chắc chắn năng lực của cậu sẽ được công nhận. Một trùng ưu tú đáng được khoan dung nhiều hơn.”

“Vâng! Nhất định tôi sẽ cố gắng hết sức, không phụ lòng tin của tướng quân và quân đoàn!” Cordis âm thầm thở phào. Nghe Frappel nói thế, chắc là anh không để bụng chuyện ngu ngốc lúc nãy của cậu nữa.

Lần này Frappel thật sự cười: “Không cần nghiêm túc quá đâu. Ở tinh vực xa thế này, chẳng cần câu nệ cấp bậc. Cấp dưới của tôi chỉ cần nghe lệnh khi ở trên chiến trường là đủ. Còn bây giờ… có lẽ chúng ta có thể xem là bạn rồi?”

Khóe miệng Cordis cong lên không ngừng: “Cảm ơn anh, không ngờ làm bạn với tướng quân lại dễ thế này.”

Không thể không nói, Frappel quả nhiên xứng danh là thần tượng được quân thư ở tinh vực biên giới sùng bái — thật sự rất có sức hút!

Trước đây nghe Ike và Reuel nhắc đến thần tượng tướng quân Frappel, Cordis vẫn chưa tưởng tượng ra được vị tướng quân đó có gì đặc biệt. Xem video chiến đấu của anh thì thấy sức mạnh kinh người, nhìn ảnh chụp thì chỉ nghĩ là rất đẹp trai.

Nhưng cậu chỉ đơn thuần cảm thấy vị Tướng quân này thật sự không tệ.

Sau khi thật sự gặp mặt và ở chung, cậu chỉ thấy anh có giọng nói dễ nghe, năng lực xuất chúng. Chỉ vì một lần tiếp xúc cơ thể ngắn ngủi, cậu liền hoài nghi mình thích anh, giãy giụa trong chốc lát rồi muốn thử tỏ tình…

Sức hút của Frappel không hề liên quan đến tính hướng, hẳn gu của cậu là kiểu này, nên mới nhanh như vậy sa vào.

Chỉ là cậu biểu hiện quá tệ, tương lai một màu u ám.

“Nếu bạn bè tôi mà biết tôi dễ dàng trở thành bạn với vị Tướng quân mà bọn họ sùng bái như thế, họ nhất định sẽ bám lấy tôi đòi truyền thụ bí kíp.” Cordis quả quyết nói.

Frappel cảm thấy Cordis đúng là một trùng thú vị: “Ý tưởng của cậu thật độc đáo.”

Cordis gật đầu: “Ừ, bạn bè chơi với tôi đều nói vậy, tôi xem như họ đang khen mình!”

Cậu nở một nụ cười tươi, nhưng lại có chút phiền muộn khó tả trong lòng.

Cordis nhớ đến trước đó trêu đùa với Ike và Reuel về gu mình thích; khi ấy cậu nói cậu thích kiểu người không để ý tới mình. Ike còn chọc rằng “đóa hoa cao lãnh được yêu thích nhất trong quân đoàn” chính là Tướng quân Frappel. Khi đó cậu chưa quen vị Tướng quân này, còn bây giờ dẫu có ý gì đi nữa, đời này chắc cũng chẳng có khả năng gì với anh.

Ý nghĩ ấy chỉ lóe lên trong chớp mắt. Cordis cố tránh đề tài xấu hổ, hỏi tình hình cửa hàng cuối cùng.

Họ sẽ đến đoạn đường phồn hoa bậc nhất ở khu trung tâm của Thành Trung Tâm, cửa hàng Kupher nằm gần đó, cách không xa. Cordis nhớ mình có thẻ hội viên Kupher, biết đâu có thời gian sẽ ghé dạo.

Trước đây cậu từng nghĩ như vậy, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội, cậu vẫn rất mong chờ.

Nghe Cordis nói muốn đi dạo cửa hàng, Frappel liền kể cho cậu nghe những mặt hàng được ưa chuộng ở các cửa tiệm trên tinh cầu Z11. Vừa nãy ở cảng hắn thấy có cửa hàng chuyên cho chiến hạm vận tải; biết đâu lát nữa ghé qua họ có thể chọn trước vài thứ thấy hứng thú.

Hội viên có quyền ưu tiên mua sắm.

Ví dụ như quả mâm xôi đỏ mà hôm qua họ ăn, thuộc nhóm trái cây được ưa chuộng bậc nhất. Khi các nhà cung ứng khác bán hết trong ngày, cửa hàng này vẫn có thể duy trì nguồn cung ổn định.

Cordis nghe xong mắt sáng rỡ; xem ra sau này có tiền thì khỏi lo thiếu trái cây ăn.

Sau khi tìm lại được những câu hỏi hợp lý, Cordis phát hiện nói chuyện phiếm với Frappel thật sự rất thoải mái. Cảm giác anh mang đến khác hẳn so với khi cậu xem video chiến đấu hay ngắm ảnh — không chỉ là mạnh mẽ và điềm tĩnh.

Anh nói chuyện luôn ngắn gọn, có chút cảm giác giữ khoảng cách, nhưng cậu lại thấy trong đó là một sự ôn nhu đủ khiến người ta yên lòng.

Cordis cũng không biết có phải vì hai ngày nay mình bộc lộ là kẻ không rành nhiều chuyện hay không, mà Frappel nhìn cậu như một “bé ngốc” cần được để ý, khiến cậu cảm giác lời nào của mình anh cũng chịu lắng nghe.

Cảm giác thích thật kỳ diệu; ban đầu cậu chỉ nói miệng, còn bây giờ hình như cậu thật sự có chút thích — thích cái trạng thái bị anh “không để ý tới” như thế.

Chỉ cần nghĩ tới thôi, trái tim đã có một thứ cảm giác mê muội lôi kéo cậu xuống.

Thông báo xe bay sắp tới điểm đến vang lên, Cordis mới giật mình nhận ra. Suốt dọc đường họ chuyện trò rôm rả đến quên thời gian, vậy mà đã hơn một giờ trôi qua.

“Trước đó tôi thấy cậu có thể làm được nhiều món khác, nên bảo cửa hàng gom sẵn một ít gia vị có thể dùng, thêm cả nguyên liệu đang được ưa chuộng trên thị trường. Đúng lúc chiến hạm vận tải của họ vừa về, lát nữa xem cửa hàng xong chúng ta qua đó lấy luôn.” Thấy dường như Cordis đột nhiên trầm xuống, Frappel lập tức báo cho cậu một tin tốt.

Mắt Cordis lại sáng lên: “Thật ạ, nhận nhiều thứ như vậy tôi cũng thấy hơi ngại.”

Xe đã có, phòng cũng có, giờ còn có thể nhận thêm một đống nguyên liệu nấu ăn quý mà hầu như ở các tinh cầu bên cạnh đều không có.

“Cậu xứng đáng. Tôi chưa từng nghe đầu bếp nào khác làm món miến nấu thịt bò dưa chua.” Frappel biết chàng quân thư nhỏ trước mặt thiếu kiến thức thông thường, nên giải thích: “Giá trị của nguyên liệu tự nhiên nằm ở hương vị mỹ thực cuối cùng. Cậu khiến tôi ăn một lần liền nhớ mãi không quên, món quà nhỏ này tặng cậu là rất đáng. Huống hồ, cửa hàng thu mua tại tinh cầu sản xuất gốc còn rẻ hơn cậu nghĩ.”

“Tôi cảm nhận được anh công nhận tay nghề nấu nướng của tôi.” Cordis không nhịn được cười: “Xem ra tinh thông một nghề thật hữu dụng — vừa kiếm tiền, vừa giúp tôi kết bạn.”

“Dĩ nhiên cậu rất có giá trị, là một trùng ưu tú. Nếu không, tôi đã chẳng ra mặt khi quân đoàn hợp tác với cậu, càng không nghĩ chủ động tiếp xúc để xem cậu là một trùng như thế nào.” Giọng Frappel khen ngợi rất tự nhiên.

Càng là ngữ điệu ấy, trùng nghe càng thấy chân thật.

Tuy biết chắc chắn anh không có ý kia, nhưng khi nghe anh nói muốn tiếp xúc để “xem cậu là thế nào”, khóe môi Cordis vẫn nhếch lên.

Khu trung tâm của Thành Trung Tâm cấm xe, xe bay chỉ được dừng ở quảng trường ngầm. Lần đầu đến thế giới này Cordis mới thấy “em trai nhỏ bãi đậu xe”.

Đó là một á thư rất đẹp, dừng họ lại chào hỏi, sau khi giao tiếp xong, khi họ rời xe bay thì cậu ta liền mở cần điều khiển tiếp dẫn để lái xe bay đi đỗ.

Cậu và Frappel — đang cải trang — đi thẳng tới thang máy, tiến về khu vực gần cửa hàng.

Đây là lần đầu Cordis chính thức bước vào Thành Trung Tâm; hai lần trước chỉ ngồi xe bay công cộng lướt qua, lại còn chỉ ở vòng ngoài.

Lần khảo sát thực địa này, cậu phát hiện nơi đây rất giống như đoạn phố phồn hoa cậu tưởng tượng.

Bọn họ đi dạo bên ngoài cả ngày, đến Thành Trung Tâm thì trời đã nhập nhoạng.

Toàn bộ tinh cầu Z11 đều dựa vào thứ ánh sáng như hằng tinh phát ra từ pháo đài chiến tranh kia để phân chia ngày đêm. Lúc hoàng hôn ánh sáng dịu lại, đèn thành phố đồng loạt bật lên, đèn đóm rực rỡ khắp nơi.

“Trùng” qua lại như thoi dệt, ánh đèn lộng lẫy — đó là ấn tượng đầu tiên của Cordis về mảnh đất phồn hoa nhất của Thành Trung Tâm.

Nhìn kỹ hơn, hàng hóa trong các cửa tiệm xung quanh càng phong phú: cậu thấy vô số cửa hàng quần áo, cửa hàng trưng bày vũ khí cơ giáp, còn có chốt gác bán đồ chơi hoa hồ, cửa hàng dịch dinh dưỡng, và các quán đồ uống với thực đơn đa dạng.

Điều làm Cordis thấy hiếm lạ nhất là cậu nhìn thấy một cửa hàng bán hoa.

Gần như trùng đón khách của mỗi cửa tiệm đều do những á thư trẻ đẹp đảm nhiệm, nhìn vào đã thấy cảnh đẹp ý vui. Trên phố, các trùng ai nấy đều chỉn chu lịch thiệp, sải bước thư thái trên đường.

“Tôi cứ nghĩ Thành Trung Tâm sẽ mang phong cách công nghệ cao hơn một chút cơ.” Cordis nhỏ giọng lẩm bẩm, trong đầu so sánh với hình ảnh thành phố tương lai trong các bộ phim khoa học viễn tưởng.

Frappel cũng hạ giọng đáp: “Tinh cầu Z11 là tinh cầu thuộc sở hữu tư nhân, chủ nhân của nó là một quý tộc. Ông ta từng sống ở đây một thời gian, nên đám thân thích ở Thành Trung Tâm đã lấy lòng ông ta bằng cách xây dựng khu này theo phong cách Đế tinh.”

Sau khi tài nguyên khoáng sản của Z11 bị khai thác cạn kiệt, vị quý tộc đó liền không còn quản lý nữa. Đám thân thích kia dần trở thành chủ nhân thật sự của tinh cầu này, bao năm qua vẫn dựa vào tài sản cũ để giữ thể diện. Mãi cho đến khi loại rượu Lam Thuẫn ra đời, họ mới có cơ hội gom tiền lại lần nữa.

Họ cũng tỏ ra rất hứng thú với việc Cordis trồng được đậu đất, nên mới cố tình sắp đặt sự kiện xe bay công cộng hôm qua.

Dấu vết mà vị quý tộc kia để lại trong thời gian ngắn cư trú chính là đoạn đường phồn hoa nhất của Thành Trung Tâm — nơi cấm xe bay bay qua. Trên các con phố ấy cũng không có người máy, ngay cả việc quét dọn đều do trùng được thuê đảm nhận.

Frappel từng đi qua Đế tinh, biết ở nơi đó, trong nhiều khu vực mà người bình thường không được phép vào, công nghệ đã bao trùm khắp nơi. Toàn bộ tinh cầu đều do hệ thống trí tuệ trung ương “Quang” kiểm soát, còn các tinh cầu bên cạnh thì học theo đôi chút, dùng để làm nơi nghỉ dưỡng cho những chủ tinh cầu “thích cảm giác ở nhà”.

“Có tiền rồi ai cũng giống nhau thôi.” Cordis tổng kết: “Không thể phô trương lộ liễu, nhưng trùng bình thường vẫn có thể nhìn ra họ khác biệt thế nào.”

Frappel khẽ hạ mi, không nói gì, coi như đồng ý với quan điểm của cậu.

“Nhưng mà, không phải trùng có tiền nào cũng giống nhau đâu. Tướng quân nhà chúng ta tiêu tinh tệ rất có ý nghĩa đấy.” Cordis đột nhiên nhớ ra Frappel cũng thuộc gia đình giàu có. Tướng quân Frappel thường xuyên trợ cấp cho quân đoàn, số tiền trợ cấp giải ngũ mà các quân thư nhận được cũng đủ để sống thoải mái. Nhờ vậy, khi Cordis mới đến thế giới này, cậu không đến nỗi hoang mang. Cậu cong mắt cười: “Tôi cũng là một trong những trùng được hưởng phúc đó, thật sự rất cảm ơn.”

Frappel nhìn thẳng cậu, ánh mắt ấy dường như có thể nhìn thấu mọi thứ. Một giây sau, anh quay đi, đặt tay lên vai Cordis, dẫn cậu bước sang hướng khác: “Đi bên này.”

Muốn có một mặt bằng cửa hàng ở Thành Trung Tâm không dễ. Nhất là trong tình huống quân đoàn và các gia tộc bản địa không hòa thuận, để có được một vị trí tốt như thế, phần lớn là nhờ Frappel có mối liên hệ riêng với hệ thống Kupher.

Bởi vậy, cửa hàng này không rộng lớn như mấy chỗ trước.

Tuy nhiên, khi đứng trong tiệm, nhìn ra ngoài thấy toàn là trùng có vẻ giàu có, Cordis chẳng hề nghi ngờ khả năng sinh lời của cửa hàng này.

Dù vậy, với cậu, nơi kiếm tiền nhiều nhất vẫn là các cửa hàng trong khu cư trú. Mấy chi nhánh ấy chính là trọng điểm buôn bán của cậu.

Cordis quan sát quanh tiệm, cảm thấy nếu chỉ bán khoai nướng thì hơi đơn điệu, ít nhất nên thêm vài mặt hàng tương tự.

Cậu vốn thích ăn khoai lát, hơn nữa đó cũng là món đồ ăn vặt có sức hút cao. Mỗi lần đi siêu thị cậu đều mua, giờ nghĩ nếu tự làm và bán ở đây chắc chắn sẽ được yêu thích. Chỉ cần hương vị nguyên bản thôi đã đủ khiến bao trùng mê mẩn.

Sau này cậu sẽ nghiên cứu thêm nhiều vị khác, thậm chí có thể ra mắt phiên bản giới hạn theo mùa.

Như vậy, đề tài “đại chiến hương vị khoai lát” chắc chắn sẽ bùng nổ!

Cordis vừa nghĩ vừa cười, trong đầu đã phác họa cách bố trí quầy hàng, rồi tính toán nên trưng bày thế nào, bổ sung sản phẩm ra sao.

“Đúng rồi, phải xem qua cửa hàng ở nhà nữa.” Cordis mở quang não, kiểm tra tình hình buôn bán. Hôm qua Mura đã giúp cậu sắp xếp lại toàn bộ, hôm nay cậu ra ngoài xem mặt bằng nên giao việc cho Tiểu Tám trông coi.

Hôm nay chỉ có mỗi Tiểu Tám —người máy nhỏ — phụ trách cửa hàng.

Frappel sau khi vào tiệm vẫn luôn yên lặng quan sát. Anh biết Cordis là trùng học rất nhanh, chuyện gì đã giảng thì cậu đều làm được tốt. Quả nhiên, sau khi đi qua vài cửa hàng trước và bàn bạc kỹ, đến cửa hàng cuối cùng này, cách bố trí của Cordis đã hầu như trùng khớp với những gì anh hình dung.

Đối với một trùng vốn chẳng rành chút nào về thương nghiệp, thiên phú như vậy thật sự rất đáng khen.

Nhưng Frappel cũng nhận ra, Cordis đối với chuyện ẩm thực có một niềm đam mê đặc biệt. Khi làm những việc khác, tuy cậu nghiêm túc nhưng chỉ với thái độ hoàn thành nhiệm vụ; còn với đồ ăn, lại có một sự hứng thú và nhiệt huyết hoàn toàn khác — và tất cả những điều đó, Frappel đều thấy rất rõ.